Thị trường chứng khoán Việt Nam vừa chứng kiến một cột mốc mang tính biểu tượng nhưng đầy cay đắng: Ủy ban Chứng khoán Nhà nước đã chính thức ban hành quyết định hủy tư cách công ty đại chúng đối với Tập đoàn FLC kể từ ngày 18/12/2025.
Quyết định này không chỉ là một thủ tục hành chính mà còn là "nhát dao" cuối cùng chấm dứt mọi kỳ vọng về việc đưa cổ phiếu FLC trở lại sàn giao dịch, đồng thời phơi bày những lỗ hổng tài chính không thể khỏa lấp của một tập đoàn từng lừng lẫy một thời.

Khi "ánh hào quang" chính thức lịm tắt
Từng là cổ phiếu "quốc dân" với thanh khoản dẫn đầu thị trường, việc FLC và "người anh em" FLC Faros (ROS) bị hủy tư cách đại chúng là hệ quả tất yếu sau hàng loạt sai phạm nghiêm trọng.
Kể từ khi cựu Chủ tịch Trịnh Văn Quyết bị bắt giữ, FLC rơi vào trạng thái "tê liệt" về quản trị. Việc liên tục vi phạm nghĩa vụ công bố thông tin, không nộp báo cáo tài chính kiểm toán suốt nhiều năm và mất khả năng tổ chức Đại hội đồng cổ đông đã khiến doanh nghiệp không còn đủ điều kiện tối thiểu để tồn tại với tư cách một thực thể đại chúng.
Sự sụp đổ này không chỉ diễn ra ở công ty mẹ mà còn lan rộng ra toàn bộ hệ sinh thái với những cái tên như AMD, HAI, GAB, KLF...
Tất cả đã tạo nên một kịch bản "rơi tự do" đồng loạt, để lại sự ngỡ ngàng và thiệt hại khổng lồ cho hàng trăm nghìn nhà đầu tư.
Sự sụp đổ từ lõi giá trị
Nhìn sâu vào bức tranh tài chính của FLC, có thể thấy ba vấn đề cốt tử dẫn đến sự sụp đổ không thể đảo ngược này:
1. Hệ lụy từ "vốn ảo" và đòn bẩy quá mức
Sai phạm tại FLC Faros — nâng khống vốn điều lệ từ 1,5 tỷ lên 4.300 tỷ đồng — không chỉ là hành vi gian lận pháp lý mà còn là "thuốc độc" tài chính.
Khi tài sản trên sổ sách được tạo ra từ những bút toán khống, doanh nghiệp hoàn toàn thiếu hụt dòng tiền thực để vận hành.
FLC đã duy trì sự tồn tại dựa trên việc liên tục huy động vốn từ thị trường chứng khoán và các khoản vay ngân hàng thế chấp bằng chính những tài sản được định giá quá cao.
Khi niềm tin sụp đổ và các kênh huy động bị khóa chặt, dòng máu tài chính của tập đoàn ngay lập tức "khô cạn".
2. Tài sản bị "đóng băng" và sự đứt gãy dòng tiền
Phần lớn các dự án bất động sản nghỉ dưỡng quy mô lớn của FLC hiện đang ở trong tình trạng đình trệ hoặc bị thu hồi tại nhiều địa phương.
Sau vụ án, các tài sản này phần lớn bị kê biên hoặc thế chấp tại ngân hàng để xử lý nợ.
Việc mất đi mảng hàng không (Bamboo Airways) cũng khiến FLC mất đi động lực tăng trưởng và nguồn thu lớn nhất.
Hiện nay, tập đoàn phải đối mặt với áp lực chi phí lãi vay và chi phí vận hành khổng lồ trong khi các nguồn thu từ hoạt động kinh doanh cốt lõi gần như bằng không.
3. Khủng hoảng niềm tin và sự bế tắc kiểm toán
Trong tài chính, niềm tin là tài sản quý giá nhất. Việc các đơn vị kiểm toán từ chối ký xác nhận vào báo cáo tài chính của FLC cho thấy mức độ rủi ro và sự thiếu minh bạch trong hồ sơ kế toán của tập đoàn đã vượt mức kiểm soát.
Không có báo cáo kiểm toán, doanh nghiệp không khác gì một "hộp đen", nơi các nhà đầu tư và cơ quan quản lý không thể định lượng được mức độ thua lỗ hay giá trị tài sản còn lại.
Bài học cho thị trường và tương lai cổ đông
Quyết định hủy tư cách đại chúng là dấu chấm hết cho giấc mơ "hồi sinh" trên sàn chứng khoán của FLC.
Đối với các cổ đông nhỏ lẻ, đây là một kịch bản nghiệt ngã khi cổ phiếu hiện chỉ còn là những tờ giấy lộn đúng nghĩa, không thể giao dịch và cũng không còn sự bảo hộ từ các quy định của sàn niêm yết.
Sự kiện FLC để lại bài học đắt giá cho thị trường chứng khoán Việt Nam về việc kiểm soát chất lượng niêm yết và tính thực chất của vốn điều lệ.
Nó cũng nhắc nhở các nhà đầu tư về rủi ro của mô hình kinh doanh dựa quá nhiều vào thao túng giá và đòn bẩy tài chính thiếu bền vững.
Giờ đây, khi nguồn tiền khắc phục hậu quả đã sẵn sàng nhưng vẫn còn 15.000 bị hại chưa nhận được bồi thường do thiếu thông tin, ưu tiên lớn nhất có lẽ không còn là việc FLC có sống lại hay không, mà là làm sao để đảm bảo công bằng cho những người đã mất trắng tài sản trong cơn lốc mang tên FLC.